FluentFiction - Vietnamese

Lunar Shadows: A Night of Courage and Trust

FluentFiction - Vietnamese

15m 52sSeptember 12, 2026
Checking access...

Loading audio...

Lunar Shadows: A Night of Courage and Trust

1x
0:000:00

Sign in for Premium Access

Sign in to access ad-free premium audio for this episode with a FluentFiction Plus subscription.

View Mode:
  • Mùa thu đã đến.

    Autumn has arrived.

  • Cây cối rụng lá.

    Trees are shedding their leaves.

  • Gió nhẹ mang theo không khí lạnh lẽo.

    A light breeze carries a chill in the air.

  • Bệnh viện bỏ hoang đứng cô lập, tạo ra một cảnh tượng u ám.

    The abandoned hospital stands isolated, creating a gloomy scene.

  • Lan can sắt gỉ sét lấp lửng ở các tầng trên, cửa sổ vỡ nát in bóng như những vết thương trên thân kiến trúc.

    Rusty iron railings dangle on the upper floors, and shattered windows cast shadows like scars on the building's body.

  • Linh và Quang đứng trước cửa bệnh viện.

    Linh and Quang stand in front of the hospital door.

  • Họ không có thời gian để ngắm nhìn cảnh hoang tàn.

    They don't have time to admire the desolation.

  • Trăng tròn của Tết Trung thu treo lơ lửng như một chiếc đèn lồng khổng lồ, ánh sáng dịu dàng phủ lên tất cả.

    The full moon of the Mid-Autumn Festival hangs like a gigantic lantern, its gentle light covering everything.

  • "Chúng ta phải nhanh lên," Linh nói, giọng quyết tâm.

    "We have to hurry," Linh said, her voice determined.

  • Quang gật đầu, mặc dù trong lòng anh thấy lo lắng.

    Quang nodded, even though he felt anxious inside.

  • Hai người bước vào bên trong.

    The two stepped inside.

  • Bên trong là một mê cung của bóng tối và tiếng động lạ.

    Inside was a maze of darkness and strange sounds.

  • Linh cầm đèn pin, ánh sáng chiếu rọi những bức tường đầy hình vẽ bằng tay và chữ viết nguệch ngoạc.

    Linh held a flashlight, its beam illuminating walls full of hand-drawn pictures and scribbles.

  • "Mình nghĩ mình sẽ tìm trong tầng hầm trước," Linh đề xuất.

    "I think I'll search the basement first," Linh suggested.

  • Quang theo sát, ánh mắt thận trọng nhưng kiên định.

    Quang followed closely, his gaze cautious but resolute.

  • Tiếng gió xuyên qua hành lang, gợi cảm giác ai oán của nơi bị lãng quên.

    The wind howled through the corridors, evoking the mournful feel of a forgotten place.

  • Các cánh cửa chùng xa phía sau đóng sầm lại trong gió, như tiếng thì thầm của quá khứ.

    Doors far behind slammed shut in the wind, like whispers of the past.

  • Khi họ tìm kiếm phòng thuốc cũ, Linh thấy một lối đi bí mật sau bức tường bị sập.

    As they searched for the old pharmacy room, Linh found a secret passage behind a collapsed wall.

  • Nàng quyết định khám phá khu vực đó, dù biết nguy cơ có thể khiến tòa nhà đổ sập bất cứ lúc nào.

    She decided to explore that area, despite knowing the risk that the building could collapse at any moment.

  • "Mình sẽ đẩy vữa ra," Linh nói, tay không ngừng hoạt động.

    "I'll push the plaster away," Linh said, her hands working continuously.

  • "Linh, hãy cẩn thận!

    "Linh, be careful!"

  • " Quang nhắc nhở.

    Quang reminded.

  • Nụ cười nhẹ nhõm nở trên môi anh khi Linh kéo ra một chiếc hộp gỗ.

    A relieved smile appeared on his face when Linh pulled out a wooden box.

  • Bên trong là nhều loại thuốc men, băng y tế - hy vọng cho người bị thương ở nhà.

    Inside were various medicines and bandages - hope for the injured at home.

  • Chợt, mặt đất rung chuyển.

    Suddenly, the ground shook.

  • Linh ôm chặt chiếc hộp.

    Linh clutched the box tightly.

  • Quang nhanh chóng kéo Linh ra khỏi khu vực nguy hiểm.

    Quang quickly pulled Linh out of the danger zone.

  • "Chạy thôi!

    "Let's run!"

  • " Quang hét vang, lá vàng rụng xuống hệt như mưa khi hai người lao ra khỏi bệnh viện.

    Quang shouted, leaves falling like rain as the two rushed out of the hospital.

  • Lát sau, những phần vữa cuối cùng cũng đổ xuống, bụi bay mù mịt.

    Moments later, the last bits of plaster crumbled down, dust billowing.

  • Họ dừng lại bên ngoài, hít thở sâu, nhìn lại bệnh viện đã trở thành đống đổ nát.

    They paused outside, taking deep breaths, looking back at the hospital that had become ruins.

  • Linh ngắm nhìn Quang, biết ơn sự hiện diện của anh.

    Linh gazed at Quang, grateful for his presence.

  • Sự đoàn kết là điều quan trọng nhất.

    Unity was the most important thing.

  • "Lần sau hãy cùng nhau gánh vác mọi chuyện nhé, Quang," Linh nói.

    "Next time, let's shoulder everything together, Quang," Linh said.

  • Quang cười, ánh mắt sáng lên trong đêm tối.

    Quang smiled, his eyes shining in the darkness.

  • Trăng Trung thu vẫn tỏa sáng, như ngọn hải đăng hướng dẫn họ trở về nhà.

    The Mid-Autumn moon still shone, like a beacon guiding them home.

  • Đối với Linh, đêm nay không chỉ là việc tìm kiếm thuốc men, mà là bài học về sự tin tưởng – một bài học sẽ theo cô mãi mãi.

    For Linh, tonight was not just about finding medicine, but a lesson in trust – a lesson that would stay with her forever.