
Saying Goodbye: A Heartfelt Farewell in Saigon's Garden
FluentFiction - Vietnamese
Loading audio...
Saying Goodbye: A Heartfelt Farewell in Saigon's Garden
Sign in for Premium Access
Sign in to access ad-free premium audio for this episode with a FluentFiction Plus subscription.
Lá xanh mơn mởn dưới ánh nắng hè rực rỡ của Vườn Bách Thảo Sài Gòn như hòa cùng tiếng cười nói huyên náo của buổi tiệc chia tay.
The lush green leaves under the radiant summer sunlight of Vườn Bách Thảo Sài Gòn seemed to blend with the lively laughter of the farewell party.
Không khí tràn ngập vui vẻ, nhưng bên cạnh đó cũng lẫn chút buồn bã khi ai cũng biết một người bạn đồng nghiệp yêu quý sắp rời xa.
The atmosphere was filled with joy, yet there was also a hint of sadness as everyone knew a beloved colleague was about to leave.
Linh đứng trong góc vườn, lòng đầy bối rối.
Linh stood in the corner of the garden, feeling bewildered.
Mặt cô ửng hồng khi ánh mắt chạm phải Quan.
Her face flushed as her eyes met Quan's.
Hôm nay là ngày cuối cùng Quan làm việc ở đây trước khi chuyển đến công ty mới.
Today was Quan's last day at work here before moving to a new company.
Cô biết đây là cơ hội cuối cùng để bày tỏ tình cảm đã giấu kín bấy lâu.
She knew this was her last chance to express the feelings she had kept hidden for so long.
Minh, người bạn sôi nổi, đang điều phối mọi việc.
Minh, the lively friend, was coordinating everything.
Cậu là người tổ chức buổi tiệc này, chuẩn bị cả bánh kem và quà tặng cho Quan.
He was the one organizing this party, preparing both the cake and gifts for Quan.
Điệu nhạc vui nhộn khiến không khí càng thêm phần sôi động.
The upbeat music made the atmosphere even more vibrant.
Phía xa, Linh nhìn mọi người cười nói bặm môi quyết tâm.
From afar, Linh looked at everyone laughing and talking, pursing her lips with determination.
Cô đã chuẩn bị một bức thư, dự định trao nó cho Quan trong lúc nói lời tạm biệt.
She had prepared a letter, intending to give it to Quan as she said her goodbyes.
Từng dòng chữ trong thư là cả tâm tư tình cảm của Linh.
Every line in the letter was filled with Linh's emotions.
Nhìn thấy Quan trò chuyện với bạn bè, lòng cô chùn lại.
Seeing Quan chatting with friends made her heart sink.
"Liệu anh có hiểu được mình muốn nói gì không?
"Will he understand what I want to say?"
" Cô tự hỏi.
she wondered.
Nhưng vẫn không thể ngừng lại, nhất là khi Minh đã ám chỉ rằng đến giờ phải trao quà tặng rồi.
But she couldn't stop now, especially when Minh hinted that it was time to give the gifts.
Linh rảo bước nhẹ nhàng giữa dòng người, xe lá cờ mỏng manh.
Linh walked gently among the crowd, her heart beating rapidly.
Khi đến gần, cô thấy Quan đang bật cười lớn sau một câu chuyện đùa của Minh.
As she approached, she saw Quan laughing loudly at one of Minh's jokes.
Nụ cười ấy khiến tim Linh xao động.
That smile made Linh's heart flutter.
Nhưng cô không được phép chùn bước bây giờ.
But she couldn't hesitate now.
"Quan này, đây là một chút gì đó từ mình," Linh nói nhỏ, đưa bức thư ra phía trước.
"Quan, this is something from me," Linh said softly, extending the letter forward.
Cô không dám nhìn thẳng.
She dared not look directly.
Quan nhìn bức thư rồi nhìn Linh, gật đầu tỏ ý cảm ơn.
Quan looked at the letter, then at Linh, nodding in thanks.
Và rồi, như một thói quen thuở nhỏ, Linh xoay người bỏ đi.
And then, as if by childhood habit, Linh turned and walked away.
Nhưng trước khi rời khỏi, Quan đã gọi với theo, "Linh, cảm ơn cậu nhiều nhé.
But before she could leave, Quan called after her, "Linh, thank you so much.
Mình sẽ đọc ngay khi có dịp.
I will read it as soon as I get the chance."
"Khi buổi tiệc kết thúc, Linh chuẩn bị ra về thì thấy Quan tiến đến.
When the party ended, Linh was getting ready to leave when she saw Quan approaching.
Trên tay anh là bức thư mở ra một nửa.
In his hand was the letter, partially opened.
"Mình đã đọc rồi.
"I've read it already.
Thật bất ngờ và vui sướng.
Truly surprising and delightful.
Hãy giữ liên lạc và mình cũng muốn khám phá thêm về tình bạn của chúng ta.
Let's keep in touch, and I'd like to explore more about our friendship too."
"Giữa nhưng tiếng ve kêu râm ran và hương hoa cỏ thoang thoảng, Linh cảm thấy như đã vượt qua một chặng đường dài.
Amidst the sound of cicadas and the faint scent of flowers, Linh felt like she had overcome a long journey.
Cô nhận ra rằng, đôi khi chỉ cần một chút can đảm, mọi thứ có thể thay đổi hoàn toàn.
She realized that sometimes, just a little courage can change everything entirely.
Linh mỉm cười nhìn theo bóng dáng Quan khuất xa, lòng nhẹ nhõm.
Linh smiled, watching Quan's figure fade away, her heart light.
Cô đã dám đối đầu với nỗi sợ, giành lại niềm vui và hy vọng cho bản thân.
She had dared to face her fears, reclaiming joy and hope for herself.
Mùa hè tại Vườn Bách Thảo khi ấy trở thành kỷ niệm đẹp nhất trong lòng Linh, mãi mãi không phai.
That summer at Vườn Bách Thảo became the most beautiful memory in Linh's heart, forever unforgettable.